Thơ Thức Tỉnh Thế Nhân

Cuộc đời là huyễn mộng, như tấn tuồng sân khấu
Như quán trọ cuộc đời, như một bãi chiến trường
Lợi danh như gió thổi, ai biết được ngày mai
Đời ta như thế nào, thân này là cát bụi
Biết trở về lúc nào, cái gì là của ta?
Sẽ luôn cười ha ha, cuộc sống vốn vô thường
Cuộc đời luôn thay đổi, lòng người dễ đổi thay
Trắng đen khó mà lường, một ngày đã trôi qua
Một tuần đã trôi qua, một tháng đã trôi qua
Một năm đã trôi qua, một đời đã trôi qua
Người xưa giờ nơi đâu, theo quả báo luân hồi
Trong ba nẻo sáu đường, không tu khó thoát khổ
Tưởng thành nhưng lại bại, tưởng thắng mà lại thua
Quen đó rồi lạ đó, thương đó rồi ghét đó
Gần đó rồi xa đó, nạn tai rất bất ngờ
Chợt đến rồi chợt đi, chợt có rồi chợt không
Chợt còn rồi chợt mất, thế giới quá bao la
Con người thì bé nhỏ, khó giữ được an lành
Thấy đó rồi mất đó, luân hồi muôn ngàn kiếp
Khổ đau vô cùng tận, không diễn tả hết được
Trẻ đó rồi già đó, đẹp đó rồi xấu đó
Mạnh đó rồi yếu đó, cười đó rồi khóc đó
Thịnh đó rồi suy đó, đời ai học chữ ngờ
Người đó rồi ma đó, xum họp rồi chia ly
Giàu đó rồi nghèo đó, chủ đó rồi tớ đó
Lên voi lại xuống chó, sáng đó rồi tối đó
Trăng tròn rồi lại khuyết, của mình rồi của người
Luôn xoay vần thay đổi, trẻ, khỏe lo kiếm tiền
Già, bịnh, tìm sức khỏe, vinh đó rồi nhục đó
Nhà thì không được ở, phải ra ngủ nhà quàn
Rồi vô lò thiêu đốt, hoặc nằm dưới mộ sâu
Hoặc nằm trong hũ lạnh, lạnh lẽo suốt đêm ngày
Ai chia xẻ với mình, ôi đau xót kiếp người
Cát bụi về bụi cát, tay trắng lại trắng tay
Chỉ còn nghiệp thiện ác, mãi mãi theo chúng ta
Hãy thức tỉnh người ơi, nương thuyền từ Bát Nhã
Sẽ đến bờ giải thoát, đó Cực Lạc Niết Bàn
Đó Tịnh Độ Tây Phương, ngay trong cuộc sống này
Không phải tìm đâu xa, càng tìm lại càng xa
Phật ở ngay nơi ta, dừng lại thì sẽ thấy
Có đầy đủ tất cả, đừng tiếp tục ngộ vác
Sẽ đọa lạc đời đời, còn tìm là khó gặp
Hãy thanh tịnh hiện tiền, hãy giác ngộ hiện kiếp
Núi có thể lay động, sẽ hóa cồn dâu
Tâm bình an bất động, nguyện trở về cội nguồn
Theo Phật sống thức tỉnh, an lạc trong hiện tại
Hạnh phúc ở tương lai, đời đời không đau khổ
Thực hiện đúng lời Phật, sẽ đạt được như ý
An lạc mãi đời đời, không buồn đau nướt mắt
Luôn có nụ cười tươi, đó mùa xuân Di Lặc
Đó mùa xuân bất tận, trơ gan cùng tuế nguyệt
Mãi mãi với thời gian, hãy sống đúng Chánh Pháp
Sẽ tự tại vô ngại, đó là lời Phật dạy
Hãy y giáo phụng hành, luôn A Di Đà Phật

Hòa Thượng Thích Minh Nguyện
Trúc Lâm Yên Tử
Santa Ana, California 2016